Theo Quang có 2 loại phước báu theo Quang là phươc báu hữu vi và phước báu vô
– 1. Hữu vi là cái là ta có thể nhìn thấy được qua bên ngoài như là: gia đình giàu nè, sinh ra đã đẹp lộng lẫy, thông minh hơn người, tài năng vẹn tròn mà phước báu hữu vi thì mỗi người mỗi khác: có người có phước vật chất nhưng tinh thần thì không, có người tinh cảm đong đầy nhưng thiếu thôn vật chất…
– 2. phước báu vô vi còn gọi là âm phúc, là phúc báu ẩn tàng bên trong, những người đầy âm phúc, họ luôn yêu đời, vui vẻ cho dù có gặp nghịch cảnh họ cũng sẽ bình tĩnh, sáng suốt vượt qua, và người âm phúc nhiều sẽ thường có tổ tiên, chư vị, thiên thần theo gia hộ, che chở cho họ trong vô hình. Và hữu hình hay vô hình, nếu ai có tâm hãm hại hay có tai nạn bất chợt thì cũng được chư vị bảo trợ, hộ thân. Người trí tuệ nhin thấy pháp vận hành như nhiên là người có phước báu vô vi.
Và nên nhớ: không có gì là tự nhiên mà có được nha, dù phước báu hữu vi hay vô vi thì chúng ta phải tự tay vun vén, bồi đắp thì mới có được. Và phước báu ta không thể nhận định 1 chiều, nhận định từ hình thức bên ngoài được, vd như:
+ Người giàu đầy đủ vật chất, xa hoa, nhưng lại nằm khóc trên đóng tiền.
+ Người nghèo thiếu thốn về vật chất, nhưng xung quanh luôn đầy người yêu thương, quan tâm giúp đỡ
+ Người không có tiền, không có tình, nhưng may mắn là họ được thân thể lành mạnh, sức khỏe tốt
+ Người tàn tật nhưng họ không bị áp lực về trách nhiệm, sự gánh vác và họ luôn có người sẵn sàng hỗ trợ giúp đỡ.
Làm chức giám đốc ngoài tài năng còn phải cần phước báu, nhưng nếu không biết cách vun vén thì khi cạn phước sẽ toàn gặp nhân viên ko tốt, không trung thành sẽ phá huỷ cả một cty. Hay khi bạn đầu thai làm thiên tử có phước báu vô cùng, nếu không biết cách bồi dưỡng phúc đức thì chỉ chiêu cảm gian thần, đảo chính, cướp ngai vị,….mà thôi
Nếu bạn và tôi hiểu thì mỗi người chúng ta cũng có phước báu mà… dù thế nào ta cũng được thở mỗi ngày, có người bên cạnh, được thấu hiểu và yêu thương, đó cũng là một loại phước báu mà….
Vậy bạn có suy nghĩ năm mới 2024 rồi, hanh trình tâm linh của bạn ngày một ngày một phát triển vậy bạn cần làm gì để tích thêm phước báu ở kiếp này…
1. Bố thí, cúng dường , giúp đời…
– Đây là cách tạo phước lành căn bản nhất. Bố thí vật chất là những việc làm như cho cơm người đói, cho thuốc người đau… Bố thí được Đức Phật tán thán vì đây là đức hạnh nền tảng…
– Nhưng hành động này ngày càng đi xa với nền tảng ban đàu vì thường bố thí cúng dường để quán chiếu tham ái mà cho đi với tâm không điều kiện, nhưng bạn có thấy giờ ai cũng muốn cho đi và cũng mong nhận lại không? ai cũng mún bố thí và cúng dường để ơn trên chứng giám và đáp ứng những mong cầu của mình… Khi bạn làm việc thiện lành 1 cách tự nhiên thì điềm lành sẽ tới với bạn, còn cố tình làm việc thiện để được quả ngọt thì quả ngọt sẽ bỏ đi
– Kiểu vầy nè: Vũ trụ có lực hấp dẫn mà, càng muốn thì càng không có, không có nên bạn mới “muốn tiếp”, có phải vũ trụ đang vận hành đúng với “Tâm muốn” của bạn đúng không?
– Trong giáo lý nhà Phật, bố thí – cúng dường là hạnh cao quý, là nền tảng của mọi hạnh lành, là nghiệp thiện nhất trong tất thảy nghiệp thiện cũng là cách tạo phước báu đầu tiên mà quý vị nên thực hành, tuy nhiên phải với tâm vô điều kiện nhá…
2. Trì giới
– Giới là nền tảng cho toàn bộ sự thực hành con đường giới, định và tuệ….
– Trì giới có nghĩa là ăn ở theo đúng giới luật của Phật, dù là tu tại gia, tu hành tại chùa hay kể cả những người chưa phải là Phật tử cũng có thể thực hành.
– Ai quy y đạo phật có 5 giới: không xác sanh, ko uống rượu, ko tà dâm, ko nối dối, không cờ bạc… mà có nhiu ai làm được – vì được hay không đâu có ai bit ngoài họ… hihi
– Xong giới tới định – có sự định tĩnh sẽ sinh tuệ …. đơ Quang gặp rất nhiu anh em huynh đệ mõi lân gặp là giới định tuệ nhưng việc hành nó nghen, chi có người đó bit – nó nhu một khuôn khổ để ta làm theo – làm theo sẽ được theo trình tự – ròii có phước.
– Nhưng theo Quang đây thuộc về phước vô vi á: tức la nhận ra nó, bit nó vận hành mà không đinh mắc chứ khong phải bên ngoài – tui thử cái này 3 năm khi tôi nhân ra tui cử từ sáng tới chiều… ko có mong cầu và tự do nhận thấy mới gọi là cái phước báu vô vi
3. Thực hành thiền hay phát triển tâm linh
– Như mục đích hướng đến của thiền định, là thiền muốn và thiền không muốn á.
– Thiền la trạng thái trống rõng và ko có đích đến- đó là sự tịch tịch ko dùng tâm trí và bản ngã phong hiện cái muốn.
– Bạn thấy giờ ai thiền cũng xưng âm âm ko – bì ban nga họ cao. lọt ngu âm ma, tưởng mình co sư mệnh á, cái muôn trên vạn người – cang tin minh có khả năng khác biệt cnag khổ va xa rời thực tế, hết phước vô vi ngay..
– Thiền la tự nhiên ko mong đe có phước – tức là thiền la tỉnh thức để thấy quy luật cua vu trụ, thấy được mọi thứ vân hanh luôn đúng – thì ta sẽ tự khắc nhận đc mon quàc chứ không phải muốn có qua rồi vào đó kiếm – nhớ dum nha các thiền sư online..
4. Tôn kính hay cung kính , hôi hướng phước báu:
– Tôn kính là cách tạo phước lành có thể tìm thấy trong các hành động như đứng dậy nhường chỗ và mời cha, mẹ, anh, chị hay người lớn tuổi ngồi vào chỗ mình, mang giúp hành lý cho những người ấy, cung kính chào hỏi, nhường lối đi… Hay nói chung là tôn trọng cảm xúc, quyền lợi, tài sản và cuộc sống của người khác, ứng xử với người trong tinh thần tôn trọng, tôn kính và quý trọng; không được có thái độ bất kính, sỉ nhục hay ngắt lời khi họ đang nói; kiềm chế tâm mình để không xúc phạm, mua chuộc hay lôi kéo ai. Một điều đáng buồn là ngày nay, thế hệ trẻ đánh mất đi sự tôn trọng, tôn kính đối với người khác.
– Hồi hướng phước báu là một cách tạo phước cần được hiểu trong trường hợp một người thực hành bố thí hoặc cúng dường chẳng hạn, rồi chuyển phần phước này vào phần phước lành chung, rằng “mong đem phước lành này hồi hướng như vậy, như vậy!” hoặc “mong đem phước lành này hồi hướng khắp pháp giới chúng sanh!”
– Lòng biết ơn, biết ơn tiền bối, biết ơn vũ trụ và cả chính mình, người có lòng biết ơn là người luôn được tin tưởng và sống tạo ra nhiều giá trị ở đời.
5. Hoan hỷ với phước báu của người khác
– Hoan hỷ với phước báu của người khác là cách tạo phước cho bản thân. Tùy hỷ ở đây được hiểu là tâm hoan hỷ khi thốt ra lời “ồ, làm như vậy là tốt quá, hay quá!” khi người khác chia phước với ta, hoặc khi thấy họ làm nhiều việc phước lành khác. Đây cũng là một trong bốn tâm vô lượng, tâm hỷ vô lượng vậy.
– Cái này là phước báu vô vi nè, ở trên có nói á…
6. Giải thích hay giảng dạy, nói lời ái ngữ và chia sẻ những điều hay:
– Nếu một người đạt đến sự giải thoát khỏi khổ đau, không còn bị khổ đau chi phối và họ đem những trải nghiệm bản thân để giải thích hoặc giảng dạy cho người khác pháp mà bản thân vị ấy đã thuần thục, thì đây là cách tạo phước lành trong việc giảng giải giáo pháp.
– Một điều đáng ghi nhận rằng Đức Phật từng nói trong các loại bố thí, bố thí pháp là cao thượng nhất.
– Nếu bạn trải nghiệm học rồi thấy cái hay ma chia sẽ cũng là bố thí BaLaMat, bởi vậy mới nói:
- Không phán xet đố kị – trung dung: cái này la cái vi tế mà ai cũng dính mắc vì bạn cang tu thì cái tôi tâm linh càng cao – bạn cho minh là đúng cái phán xét pháp môn này, pháp môn nọ, người khác tu sai bạn tu đung,
- mà bạn ơi! con ddương duy nhất dẫn tới giải thoát là trung đạo, không tà cũng không chánh, không đúng cũng không sai, không có Nhị-Nguyên. thế nên người ta thây chi la thấy, nghe là nghe, nó đang là nó… thì hãy để nó vậy. ko phán xét la cách bạn tôn trọng bạn va nâng gia trị bạn á..
7 phương pháp giúp ta có thể có phước báu chi là dụng tâm mà hành
– Dùng trí tuệ mà nghĩ và từ bi để sẻ chia…không cần có phước báu cũng dc nữa, vì có phước rồi hết phước, ròii tiếp tuc luân hổi, thôi thì tu tuệ đi – nhận ra cái giải thoát về niết bàn luôn hà…
>> XEM NỘI DUNG CHI TIẾT, SỐNG ĐỘNG TẠI ĐÂY NHÉ Ạ <<












