
– Có người hành trình tâm linh của họ khá dễ dàng, nhanh chóng,
Còn người thì hành trình tâm linh rất gian truân, nhiều khó khăn, lên bờ xuống ruộng, hết cái này tới cái khác.
– Vì sao vậy? có phải người kia “tu” hay hơn mình, nên họ an vui còn mình thì trầy trật?
– Tu là “sửa”, quay vào bên trong, quán sát tâm mình, khi tĩnh lặng quán sát sẽ thấy những gì “được” và “chưa được” để ta điều chỉnh lại cho phù hợp, tốt hơn từng ngày.
– Trong khi quán sát, ta sẽ nhận ra những điều mà tâm ta chấp trước bao lâu nay đã không còn phù hợp và ta buông bỏ nó, để tâm nhẹ nhàng hơn trên con đường “tiến hóa”.
– Mà cùng 2 người tu tập tâm linh, sao có người thì càng tu cuộc sống càng dễ dàng, thoải mái hơn,…nhiều khi họ thay đổi hình tướng, gia đình, bạn bè và cả hoàn cảnh sống của họ. Mọi thứ đều tốt lên trông thấy.
– Còn có người thì sao….càng tu càng thấy lỗi, ở đâu cũng lỗi, cũng nghiệp, đụng đâu cũng phải đúng – sai,…lần lượt nhiều chuyện rắc rối kéo tới với họ??
Vì sao có sự khác biệt này, có sự bất công nào ở đây không?
– Thật ra, mọi người ai cũng bình đẳng, ai cũng có khả năng để thấy được “Sự Thật” cả. Chẳng qua quá trình chúng ta lựa chọn “trải nghiệm” tới khi thấy được “Sự Thật” là khác nhau mà thôi – Nghĩa là ta có thể xấu, có thể đẹp, có thể ác, có thể tốt, có thể sướng, có thể khổ,…bla bla….nhưng đích đến thì chỉ có 1 – thấy ra được “Sự Thật”.
– Những người tu tập, càng tu càng chuyển hóa tốt dần lên, là vì: Họ đã thuần phục được “cái tôi” của họ rồi, họ đã làm chủ được chính họ. Những niềm tin vào các “giá trị bên ngoài” của họ ít đi hay không còn nữa, vì họ đã xữ lý chúng thông qua các “bài học” mà Vũ trụ đưa tới trước đó rồi.
– Như kiểu họ cũng đã bầm dập, trầy trật vs các nghịch cảnh trước đó rồi, cũng từng ở “đáy vực” rồi mới bắt đầu tìm tới tâm linh, rồi từ đó học hỏi, tu tập mới hiểu ra và sửa đổi, mới thuận duyên phát triển trở lại.
– Vậy đâu có nghĩa là những người này, “tu tốt” và không phải gặp chướng duyên, mà là chướng duyên đã đưa họ tìm tới tâm linh. Mà tại sao phải là chướng duyên?…
– Chứ thuận duyên mấy ai tìm tới tâm linh? vui quá cái “mê” rồi chơi hoài lun, hơi đâu mà tìm cách “Tỉnh” làm gì, nhiều khi mê còn không biết “đang mê” nữa là. Vậy nên “Chướng duyên” xuất hiện để kéo chúng ta về, chứ không là “trôi” cũng xa lắm à ![]()
![]()
– Và những người nào tu tập, mà bị chuyện này chuyện kia tới tấp, không phải tại do “Tu tập” nên mới bị, mà là do những “niềm tin vào các giá trị bên ngoài” của họ quá nhiều. Đa số những người này, đời sống trước khi tu của họ khá êm, thường thuận duyên nên 1 khoảng thời gian dài dẫn tới niềm tin vào các “giá trị bên ngoài” của họ rất “Chắc Chắn” có thể nói là “Cố Chấp” luôn mới đúng, nhất là niềm tin vào “cái tôi ảo tưởng” – không phải Higherself nhé.
– Tới khi ta chịu hướng về tu tập nghĩa là đã “phát tín hiệu” – “tìm đường trở về”, đúng với hành trình tiến hóa thì sẽ được tạo điều kiện tu tập ngay và luôn.
– Nhưng khoảng thời gian trước đó, ta đã góp nhặt, xây dựng 1 đóng “niềm tin, chấp trước” về các giá trị bên ngoài (các định kiến đúng sai, quan điểm sống, tri thức thế gian, chấp trước giai cấp, phân biệt, phán xét….). Những “giá trị bên ngoài” này là các lớp “hàng rào” dầy đặt cản ngăn ta, cản ngăn sự tiến hóa Tâm thức.
– Nên để phát triển Tâm thức, trước hết ta phải dọn dẹp bớt đi những “rào cản” này. Nên Vũ trụ sẽ đưa đẩy các tình huống kèm theo các “bài học” đến với ta, để chỉ ra những “niềm tin sai lệch” bấy lâu nay của mình.
– Người nào “niềm tin, chấp trước” càng nhiều thì khi bắt đầu tu tập, các bài học sẽ kéo tới lần lượt liên tiếp, nhằm để “đánh cho sụp” những niềm tin này. Khi mọi niềm tin về các giá trị bên ngoài sụp đổ, khi các “rào cản” đã được loại bỏ hết. Lúc này tâm ta sẽ nhẹ nhàng, thông thoáng và thoải mái hơn….
– Niềm tin sụp nghĩa là “Cái tôi” đã được thuần hóa, đã chịu “quy phục” trước Vũ trụ, thì lúc này đây, ta mới thực sự chịu “mở rộng tâm thức” để đón nhận học hỏi và phát triển.
– Nói tới đây, sẵn có trường hợp chúng ta trên con đường tu tập quá thần tượng 1 vị thầy nào bên ngoài. Lúc mới bước đầu tu tập thì nhờ các vị ấy gieo duyên, giúp ta trên đường tu học, nhưng khi theo 1 thời gian dài, niềm tin ta về vị thầy ấy dần to lớn, tới nỗi ta nghĩ rằng theo vị ấy mới có thể giải thoát, phải có thầy dẫn dắt thì ta mới tới “bờ giác ngộ” được, không có thầy ta sẽ không thể giác ngộ, đại loại vậy……Khi niềm tin to lớn sẽ chuyển thành “sự dựa dẫm” = Ta sẽ không tự đi bằng thực lực của mình, phải nhờ, phải chờ vị thầy ấy dẫn đường, chỉ lối….
– Thì lúc này đây, sẽ có 1 bài học tới cho các bạn, để đánh sập “niềm tin” này. Vì cơ bản hành trình mỗi người phải “tự đi”, Đức Phật cũng từng nói “Tự thắp đuốc lên mà đi” đó sao.
– Vị thầy xuất hiện truyền dạy ta các pháp, trợ lực cho ta trên hành trình tu tập chứ không phải để ta dựa dẫm, tôn sùng thái quá, ta biết ơn, tri ân họ, ta vẫn phải tự Tu, tự Hành, tự Chứng, chứ mấy thầy k chứng dùm ta được đâu,…mọi chuyện sẽ rất tốt nếu ta không có “niềm tin sai lệch”.
– Còn đã xuất hiện “niềm tin sai lệch” thì Vũ trụ “auto ship nóng” bài học tới cho bạn liền – Ngoài đời hay trong đạo cũng như nhau.
– Nói tới đây, 2 trường hợp trên, không phải là “Tu Đúng” hay “Tu Sai” gì cả, mà đó chỉ là lựa chọn “hành trình” của từng người mà thôi.
– Người thì chọn bị vùi dập liên tục từ nhỏ tới lớn nên đâm ra thấy ở đây không có gì vui nên muốn thoát và tìm tới Tâm linh.
– Người thì chọn trải nghiệm vui vẻ, hưởng thụ cho đã trước, rồi “biến cố” để mọi thứ sụp đổ, tạo 1 “cú huýt lớn” không còn gì để bấu víu, bám chấp nữa thì họ mới chịu tìm về Tâm linh.
– Đường nào cũng về La Mã mà đúng không. Cái chúng ta thấy chỉ là 30% bề nổi, còn 70% chìm ta đâu thấy, nên cứ thắc mắc, cho là bất công. Nhưng thật ra mọi việc diễn ra theo đúng như “hành trình” của từng người.
– Ở cương vị 1 người quan sát, ta sẽ thôi không thắc mắc, phán xét thay vào đó là sự thấy rõ, chấp nhận và xuôi dòng, tin tưởng vào những gì đã và đang xảy ra trong đời ta.
– Cảm ơn các bạn đã đọc tới đây. Hy vọng những chia sẻ này mang lại lợi lạc cho các bạn trên hành trình Tâm linh.














