CÁC BẠN CÓ THẮC MẮC VÌ SAO “THẾ TÔN” LÀ ĐẤNG TOÀN GIÁC NHƯNG CUỐI CÙNG VẪN BỊ MẤT VÌ BỆNH TẬT “THẾ GIAN”?
– Trong suốt 6 năm tu khổ hạnh, Ngài đã tự hỏi: Thật ra con đường nào mới thực sự là giải thoát, bởi Khổ hạnh không cho Ngài 1 chút giải thoát nào ngoại trừ Tâm, nhưng còn Thân thì sao? và cho dù Tâm có định tĩnh thế nào mà Thân ốm o, gầy mòn, đau đớn, kiệt quệ thì liệu Tâm có còn được an tĩnh hay không?
– Nên Ngài quyết định từ bỏ lối tu khổ hạnh và đi theo con đường Trung Đạo, Thân và Tâm của chính mình.
– Trở ngược về trước, Thái tử Tất Đạt Đa từng theo tu học 2 vị thầy Bàlamôn nổi tiếng trong đạo Hindu, họ dạy Ngài cách quán chiếu sự hư ảo vạn pháp và Thiền tĩnh tại, chỉ sau 1 thời gian ngắn Thái tử nhận ra rằng những giáo lý này không giúp ngài thoát khổ, vậy nên Ngài đã rời đi, đến khu rừng cạnh bờ sông NiLiênThiền và tu cùng nhóm 5 người tu sĩ là 5 anh em Kiều Trần Như.
– Thời gian này, Ngài đã nghiêm ngặt tu ép xác khổ hạnh, trong 2 năm đầu Ngài hầu như không ăn gì ngoài vài hạt mè, thân thể trong gầy mòn lộ xương, đen đúa. Bên bờ sông NiLiênThiền, gần nơi Đức Phật có 2 chị em sống trong ngôi làng gần đó là Sujàta và Supria. 2 Người tốt bụng và phẩm hạnh đoan trang, lễ giáo.

– Một hôm nàng Sujàta ngủ mơ nghe lời sấm bảo rằng hãy cúng dường cho 2 vị tu sĩ khổ hạnh để được viên mãn ước nguyện. nàng vui mừng và liền vắt sữa từ 500 con bò lông đỏ, nấu 1 nồi cháo sữa và ủ nóng qua đêm, sáng hôm sau, nồi cháo sữa thơm ngon tuyệt hảo.
– 2 Vị Thiên Vương là Phạm Thiên và Đế Thích hóa thành 2 vị tu sĩ, 2 cô gái tưởng đây là 2 vị tu sĩ trong lời sấm, hoan hỷ dâng cúng cháo sữa cho 2 vị. 2 Vị nói nếu 2 cô cúng dường cho thiên nam hay thiên nữ 2 người sẽ tích lũy được nhiều phước báu, nhưng nếu 2 cô cúng dường cho vị Bồ Tát Tất Đạt Đa, người đang tu khổ hạnh bên bờ sông NiLiênThiền bên kia, công đức phước báu sẽ gấp bội, mọi ước nguyện sẽ được viên mãn
– Vâng lời, 2 cô băng qua bờ sông và tìm thấy Đức Phật đang kiệt quệ vì quá ép xác, 2 cô liền cúng dường bát cháo sữa. Ngài thọ nhận xong như có lại sức sống, Ngài chợt nhận ra điều gì đó và Ngài đi ra bờ sông, thả chiếc bát lên dòng nước và nguyện:
– “Nếu dưới cội cây kia, mà ta đắc thành quả vị Chính Đẳng Giác, thì xin bát vàng này trôi ngược dòng. Bằng không thể đắc quả Phật, thì bát vàng này sẽ trôi xuôi dòng”
– Và chiếc bát vàng lập tức trôi ngược dòng sông, báo hiệu rằng lời thệ nguyện của Ngài chắc chắn thành hiện thực, sự tu tập của Ngài chắc chắn thành tựu viên mãn.
– Ngài tắm dưới sông và thọ thực, khi sức khỏe dần cải thiện.


– Ngài trở lại ngồi dưới gốc cây và nguyện: Nếu không đạt đạo quả ta quyết không rời khỏi nơi này. Tất Đạt Đa đã tọa thiền suốt 49 ngày đêm, và cuộc chiến hàng phục các nội ma, ngoại trướng, vượt qua các ma chướng Ngài vào Sơ thiền, Nhị thiền, Tam thiền và Tứ thiền.
– Ngài đã thấy suốt các kiếp quá khứ (chứng Túc mạng minh), tiếp đến. Ngài thấy ra chính hành vi tạo tác của mỗi người là nguyên nhân dẫn họ đi sinh tử luân hồi (chứng Thiên nhãn minh).
– Sau đó Ngài chứng Lậu tận minh, và Ngài nói rằng: Ta đã giải thoát, sanh đã tận, phạm hạnh đã thành, các việc cần làm đã làm xong, không còn trở lại đời này nữa. Khi đó Trời Đế Thích đã xuống cúng dường và cầu xin Ngài ở lại giáo hóa chúng sanh và Ngài đã đồng ý.
– Lậu tận minh là nội dung chứng ngộ của Ngài. Tam minh là Tuệ giác của Thiền quán được Đức Phật phát triển, thành tựu dựa trên nền tảng “Thiền Định”. Chính vì điều này, Thiền định về sau trở thành nền tảng cho sự tu tập của các tỳ kheo đệ tử.
LÝ DO PHẬT NHẬP NIẾT BÀN
– Vào đêm rằm 15/2, năm 544 TCN, tại rừng cây Sala, nước CâuThiNa, Đức Phật đã nhập niết bàn. Đối vs bậc Chánh đẳng chánh giác, các ngài có thể nhập diệt bằng mọi hình thức bay lên hư không, thiền định nhập diệt nhưng Đức Phật lại chọn nhập diệt bằng nhân duyên bạo bệnh như chúng sanh.
– Sau khi dùng bữa ăn cuối cùng, món nấm do người thợ sắt Kunda cúng dường. Nhưng tại sao Ngài lại chọn cách nhập diệt này? các bạn có thắc mắc như Quang không?
– Sau khi thuyết giảng cho Kunda và những người bạn của ông, ông đã ngỏ ý cúng dường vào ngày hôm sau khi Phật và chúng tăng tới thọ thực, Kunda đã dâng món nấm đặc biệt lên cho Phật, Phật nhìn và nói vs ông rằng, đừng dâng món nấm này cho các vị tăng khác.
– Có phải Phật đã biết trước và thấy ra đây là “nhân duyên” thích hợp để Ngài nhập niết bàn?. Trong kinh điển Pali có ghi chép rằng:
– “Sau khi đêm đã mãn, người thợ sát Kunda liền cho sửa soạn tại nhà các món ăn thượng vị loại cứng, loại mềm và 1 loại mộc nhĩ. Rồi báo tin cho Thế Tôn
– Bạch Thế Tôn giờ đã đến, cơm đã sẵn sàng,
– Vào sáng hôm ấy, Thế Tôn đắp y và mang theo y Bát, cùng chúng tỳ kheo tới nhà Kunda, họ ngồi vào chỗ đã soạn sẵn. Thế Tôn nói với Kunda rằng:
– Này Kunda, loại mộc nhĩ hãy dọn cho ta, còn các món ăn khác loại cứng, loại mềm hãy dọn cho chúng tỳ kheo
– Xin vâng thưa Thế Tôn
– Này Kunda, món mộc nhĩ còn lại hãy đem chôn vào 1 lỗ, Ta không thấy một ai, ở cõi Trời, cõi Người, ở Ma giới, ở Phạm thiên giới, không một người nào trong chúng Sa Môn và Bà La Môn giữa những Thiên Nhân, món ăn mộc nhĩ này mà có thể tiêu hóa được
– Kunda nghe lời và đem chôn món mộc nhĩ còn lại vào cái lỗ rồi ngồi xuống 1 bên nghe thế tôn thuyết pháp”.
– Sau khi thọ thực, Đức Phật bị nhiễm bệnh kiết lỵ mất máu đau đớn gần như sắp chết, Thế Tôn chánh niệm tĩnh giác để chịu đựng cơn đau, Ngài nói vs Anan rằng:
– Sẽ có người dành những lời lẻ không hay cho ông Kunda vì Như Lai dùng bữa ăn cuối cùng từ ông mà mất mạng, này Anan, ông phải làm tiêu tan sự hối hận ấy cho Kunda. Hãy nói rằng, thật ơn đức cho ông vì Như Lai đã thọ bữa ăn cuối cùng từ ông, nhờ đại đức này Kunda sẽ được hưởng tuổi thọ, sắc đẹp, An lạc, hưởng uy quyền và được sanh cõi trời.
Ta thấy rằng có 2 sự cúng dường đầy phước báu đó là:
1 từ bát cháo sữa của nàng Sujata, trước khi Phật thành đạo.
2 từ món mộc nhĩ của người thợ sát Kunda, trước khi Phật nhập niết bàn.
– Ngài đã dạy cho ra thấy, khi cúng dường với tâm thanh tịnh, thành kính nếu món ăn đấy chẳng may có độc thì công đức vẫn không hề bị tổn giảm. Cho nên khi ta cúng dường cho các bậc tu hành vs tâm thanh tịnh, cho dù việc gì sau đó có xảy ra cũng chớ nên lo lắng.
– Đức Phật biết trước, sau này vào thời Mạt Pháp, chúng sinh sẽ bị hiểu lầm về việc: Người tu đắc đạo sao còn bị bệnh, và người đắc đạo sao lại mất mạng vì bạo bệnh?
– Vì người đắc đạo có đủ khả năng, tự quyết việc sinh tử và cũng không phải bị bệnh đau khổ thân tâm như vậy.
Ngài biết trước điều này, Ngài đã thị hiện ngầm dạy cho ta rằng:
– Người đắc đạo cũng là 1 người bình thường cũng có thể bị bệnh vì còn “mang thân xác phàm”.
– Người bị bệnh cũng có thể đắc đạo quả, không riêng gì chỉ người khỏe mạnh.
– Ta cũng hiểu được lý do Phật chọn cách nhập niết bàn này cũng chỉ để dạy chúng sinh 1 bài pháp cuối cùng. Chứ không phải người đắc đạo nào cũng nhập niết bàn bằng thiền định.
– Tới phút cuối Ngài cũng chỉ vì chúng sinh, thật là cảm động đúng không các bạn.
#ngoinhaquangchau














