Scroll Top
Đem Hương Trầm Về Cho Mẹ
Mây trời lãng đãng bước vào xuân, tôi cảm nhận ra khi một chiều nắng đẹp ngồi cạnh cha, một cơn gió ấm áp, đôi chân trần được mặt đất vuốt ve, nụ cười của mẹ và cánh hoa giấy trong gió chợt rớt vào tay…

Mây trời lãng đãng bước vào xuân, tôi cảm nhận ra khi một chiều nắng đẹp ngồi cạnh cha, một cơn gió ấm áp, đôi chân trần được mặt đất vuốt ve, nụ cười của mẹ và cánh hoa giấy trong gió chợt rớt vào tay…

Đấy là khoảnh khắc mở ra trước mắt mình sự sống hiện sinh và tình yêu thương trọn vẹn, mình vẫn còn cha vẫn còn mẹ trong mùa xuân này. Dẫu biết rằng, mẹ ta có thêm vài sợi tóc bạc, cha ta ngày nào còn lạnh lùng nay cứ vài ngày hỏi ta hết bệnh chưa, đứa cháu nhỏ xíu năm nào hôm nay bỗng dưng lớn bộn. Và cuộc sống xung quanh ta còn đó, mất đó, nghĩ đến tự dưng nước mắt tôi chảy ra.

Một năm qua, mình trải bao nhiêu là khó khăn, sóng gió, lầm lũi kiếm tìm cuộc sống tốt hơn để lo cho gia đình cho người thân cho những người đang cần đến mình. Thế mà có đôi lúc mình cảm thấy bất lực với tự chính mình ghê, mình dằn vặt bản thân sao mày tệ quá, vụng về và ngu si hơn người rồi giống như mấy nhân vật trong phim mất hết tất cả và bay vào đêm tối vụ trụ. Mình tưởng tượng đến nỗi như thế !

Nhưng cuộc sống là một chuỗi hành trình biến đổi không ngừng nghĩ. Nhân loại hạnh phúc thật sự, nếu nhận ra bản chất của cuộc sống này là dòng chảy. Và Tôi có nghe câu chuyện về một con cá nhỏ. Một hôm nó bơi đến tìm một con cá lớn và nói: tôi muốn tìm đường ra đại dương. Con cá lớn mới hỏi: đại dương nào? Mày đang ở đại dương rồi con gì. Con cá nhỏ cãi lại: Cái này mà đại dương gì? Cái này là nước. Cái tôi muốn là đại dương cơ”.

Vậy có hay không cái gọi là mục tiêu tối hậu trong đời, có hay không cái gọi là đại dương?

Năm 2023 chuẩn bị khép lại càng làm cho tôi suy nghĩ nhiều về câu hỏi mà nhân loại đặt ra:  chúng ta sống vì điều gì? Những lần buồn bã, nát lòng tôi hay lôi câu hỏi này ra tra tấn đám bạn: ước mơ của mày là gì, mục tiêu tối hậu là gì? Rồi tôi chê bai một số đứa vì tụi nó ngập ngừng không trả lời được. Nhưng sau những ngày tất bật quay cuồng, tôi mới nhận ra mình mới là đứa thảm hại đáng thương. Vì tôi đã thật sự quên mất bao nhiêu điều tốt đẹp trong cuộc đời: tiếng cười gia đình, bát cơm của mẹ, ly bia với Cha hay chính những giây phút say nát người bên bạn bè…

Ta hay chúc nhau “một ngày tốt lành” hay “một năm tốt lành”, nhưng tốt lành là một khái niệm bất hoàn. Vì thường là ta sẽ gặp một ngày tồi tệ hơn: kẹt xe, bể bánh, cãi nhau với sếp, bị crush cho leo cây, giảm lương, mất việc, chia tay, tai nạn…  Và khi ấy, ta quên mất khái niệm “một ngày tốt lành”, chỉ để ý đến cái xấu vừa xảy ra mà quên mất cảm giác khỏe khoắn được bước đi trên mặt đất. Ta quên mặt đất vững chãi kia đang nâng bước ta đi, mặt trời sưởi ấm trên đầu, cây cho bóng mát, bầu không khí vẫn còn đủ oxy, mấy đứa bé sẽ cười khi ta nhìn nó.

“Cám ơn hoa vì ta đã nở

Thế giới vui từ nỗi lẻ loi.”

Hai câu thơ của Tô Thùy Yên  càng đọc càng thấm. Nếu sống trọn vẹn từng sát na, ta sẽ thấy nỗi buồn cũng có vẻ đẹp riêng của nó. Như khoảnh khắc cánh hoa giấy rơi vào tay ta vậy. Đó là thời khắc Quang Châu sống dậy ước mơ trong mình và làm  mùi hương sống dậy rất tình rất đạo trên mỗi hành trình đi qua. Quang nguyện hương và cúng dường hương từ biển cả, rừng sâu, núi thẳm, từ nội sang ngoại. Đem Hương Lan tỏa muôn nơi cũng chính là tình yêu thương Quang muốn gửi gắm và tri ân đến cội nguồn.

Xuân năm nay, Quang nhất định mang Hương về cho mẹ, dâng một nén hương- đốt một nụ trầm, nhấm nháp món mứt mẹ làm, thêm chum trà cha pha và cùng nhau tận hưởng thứ giản dị ấy,là điều đẹp đẽ nhất : Hương Trầm bay xa – cánh hoa giấy trong gió.

Nghệ thuật rốt cục có gì cao xa đâu mà phải đi tìm. Nó ở sát sườn mình đó thôi. Cũng như hạnh phúc vậy, giản dị như một hương trầm.

Nhưng đời có mấy ai nhận ra điều đó nếu chưa trải qua bao trận nát lòng…

 

Tác Giả – Thiên Kim

BẠN ĐÃ XEM CHƯA?

Thiên Hương Ngọc Am

Ngọc Am được gọi là hoàng đàn liễu, được phân loại thành ba loại chính. Các loại gỗ ngọc am

logo youtube