Scroll Top
Những Cột Khói Trầm
Cuộc đời tôi chưa từng gắn liền với một lọ hương nào của nước hoa. Thú thật vì nhạy cảm mùi ngay từ nhỏ, nên tôi rất kén mùi được một số người bạn giới thiệu dùng thử, nhưng một chai bé tí xài đến 3 năm vẫn còn nguyên vẹn, hết hạn lúc nào không hay. Thành ra tôi và nước hoa như hai kẻ xa lạ, tôi không thích nó và nó cũng chẳng vì vậy mà gắn bó với tôi được. 

Cuộc đời tôi chưa từng gắn liền với một lọ hương nào của nước hoa. Thú thật vì nhạy cảm mùi ngay từ nhỏ, nên tôi rất kén mùi được một số người bạn giới thiệu dùng thử, nhưng một chai bé tí xài đến 3 năm vẫn còn nguyên vẹn, hết hạn lúc nào không hay. Thành ra tôi và nước hoa như hai kẻ xa lạ, tôi không thích nó và nó cũng chẳng vì vậy mà gắn bó với tôi được.

 

 Nhưng có một loại hương, mà mùi của nó tôi không bao giờ quên được, đó là mùi hương và những cột khói hương. Tôi thích ngửi nó, ngắm nó. Ngay từ ngày đầu tiên ánh mắt thơ ngây của đứa trẻ hồi năm ấy, được bà dẫn vào chùa cứ mỗi lần thắp hương là tôi chẳng biết vì sao mắt tôi cứ nhìn vào những cột khói hương đó bay qua bay lại trước mặt mình rồi tỏa lên trên các bức tượng, tôi vô cùng thích thú và trống rỗng mà chẳng nghĩ gì. Đến khi trưởng thành, hình ảnh những cột khói bay qua gương mặt những bức tượng vẫn ám ảnh tôi ghê gớm. Nhưng lúc này không phải là cảm giác thích thú nữa mà là cảm giác linh thiêng, nhẹ nhõm. Mặc cho không gian xung quanh có bị nhiễu bởi các thứ âm thanh từ tiếng còi xe, tiếng hàng rong, tiếng chó sủa từ nhà hàng xóm hay những nỗi lo lắng vụn vặt nổi lên trong lòng mình. Khi nhìn vào những cột khói hương từ từ toả ra lắng dần… lắng dần, xua tan tất cả mọi âm thanh ảo ảnh trong tâm và thanh tẩy những năng lượng tiêu cực bủa vây mình. Thật vậy, khoảnh khắc tôi lắng tâm và đưa mắt nhìn thẳng vào những cột khói đó như một sự kì diệu đưa tôi vào thế giới của hiện tại không ý niệm, không bị điều kiện bên ngoài thao túng, chỉ có sự yên tĩnh tâm hồn để hoà tan vào không gian thánh hoá ấy. Rất nhiều lần tôi thả những ý niệm viết thơ văn của mình vào những cột khói và tôi nghĩ những cột khói bay xa, sẽ mang những ý niệm bay xa. 

Có những khi bế tắc chữ nghĩa, những lúc mà nói như dân viết lách là “nặn mãi không ra chữ”, tôi cũng thường thả mình vào những cột khói. Những cột khói bay lên, xa mãi, xa mãi, chạm vào một nơi chốn nào đó trong cõi vũ trụ này. Đã có lần tôi chìm đắm trong đó hơn một canh giờ, bằng một cách nào đó tự nhiên thân tâm tôi tan đi nhẹ nhàng vụt mất như những cột khói không hình tướng uyển chuyển trong không gian mênh mông, không để lại bất cứ thứ gì, chỉ còn lại duy nhất là mùi hương mà người quan sát mới cảm nhận được nó. Trong đấy hiện diện rõ cái vô thường, cái sinh diệt xảy ra trong từng sát na tôi thấu tận. 

Nhìn những cột khói hương đã từng ẩn mình trong rừng sâu, núi thẳm, đã từng chịu nhiều vết thương qua năm tháng mới tôi luyện thành một thứ dầu đắt giá, thơm tho. (Trầm Hương ) – vùi mình trong lòng đất hơn cả trăm triệu năm để được xưng vương với cái tên Ngọc Am có nghĩa là ngọc trong lòng đất mẹ. Đó là những gì tinh túy nhất  mà thiên nhiên đáp trả lại bằng một thứ dầu cao sang, ngọc ngà đến như vậy. Đến khi những chất liệu ấy đầy đủ nhân duyên thì có mặt ở trong căn phòng này, rồi ẩn tàng vào không gian lúc nào không hay biết. Chợt hoá thành một hương vị ngọt ngào đặc sắc, thanh vi, tọa vị ngay chốn yên bình, lúc đó tôi bất giác chỉ biết mình thốt lên 3 chữ “Mùi Niết Bàn”. Rất tự nhiên, những ý tưởng mới mẻ về đời sống lại nảy sinh trong tôi. Và thế là tôi có thể viết. Lại bắt đầu một hành trình. 

Tôi yêu thích yoga và thiền, tôi xem nó như hơi thở trong cuộc sống của mình nên trong hơi thở lại rất cần một thứ chất liệu tinh khiết để thúc đẩy cho quá trình luyện tập trọn vẹn hơn, nên rất cần đến Ngọc Am để giúp tôi tĩnh lòng – cân bằng. Và may mắn, có một người bạn thân thiết với tôi biết được thói quen này của tôi nên

tặng tôi một túi quà, kèm theo lời nhắn “Đảm bảo em sẽ thích mùi hương này!”. Rồi anh nhấn nhá mùi Ngọc Am – mùi rất đặc biệt và được chế tác theo công nghệ rất kỳ công. Thực lòng mặc dù rất cảm kích với món quà của anh nhưng lúc đó tôi cũng chẳng hiểu mùi Ngọc Am này có gì đặc biệt. Phải đến vài hôm sau, khi đốt những nụ trầm đầu tiên, thả mình vào một thế giới trầm hương màu nhiệm, tinh khiết. Tôi mới giật mình và quay ra tìm hiểu, càng tìm hiểu, tôi càng trầm trồ về sự hữu dụng của nó trong cuộc sống. Nên tôi đã dâng hương ngọt ngào này thắp lên bàn thờ tam bảo nhẹ nhàng, trìu mến, lắng tâm nhìn theo dòng hương như một linh hồn vĩnh cửu đang trú ngụ trong đây. Rồi tôi phả một hơi thật sâu tít gửi đến lời biết ơn người bạn đã tặng tôi món quà rất ý nghĩa này.

Tác Giả – Thiên Kim 

BẠN ĐÃ XEM CHƯA?

Ngôi Nhà Thực Sự Của Ta

Tải xuống Tải xuống ỦNG HỘ KÊNH ĐỂ QUANG CÓ CƠ HỘI GIEO DUYÊN PHẬT PHÁP Thêm vào giỏ hàng

Cảm Ngộ Hoa Sen

  Người nhìn tranh Tranh nhìn người Người chẳng nói Tranh lặng im Hoa rơi ý xuống Hồn tôi nhặt

Đạo Bụt

Tải xuống Tải xuống ỦNG HỘ KÊNH ĐỂ QUANG CÓ CƠ HỘI GIEO DUYÊN PHẬT PHÁP Thêm vào giỏ hàng

logo youtube