Scroll Top
Sướng hay Khổ do tâm tạo!!!
Bạn có bao giờ đặt câu hỏi? Tại sao mình lại sinh ra ở Việt Nam và tại sao mình khổ thế này chưa? 

Bạn có bao giờ đặt câu hỏi? Tại sao mình lại sinh ra ở Việt Nam và tại sao mình khổ thế này chưa? 

Hãy cùng tôi đi xem cái khổ cái sướng ở một quốc gia có hai sự đối lập rõ nét này nhá… đó là Ấn Độ. Hành trình 4 năm đi tìm những huyền bí tâm linh đất Việt, đủ duyên được về đất Phật, à nói đúng hơn là cái nôi của nhiều tôn giáo và nhìu nền văn minh cổ. Tôi thấy gì tại nơi đây?… 

Ở cái đất nước huyền bí này tôi thấy vô vàn tỷ phú và vô số người nghèo. Ở nơi đây tôi được trải nghiệm trọn vẹn cảm xúc của một người mê sự trải nghiệm văn hoá và tôn giáo. Để tui kể cho nghe. 

Những địa điểm mà tôi đặt chân đến, không khí ô nhiễm, nguồn nước ô nhiễm, tiếng còi xe inh ỏi, nhiều trẻ em đói và rất nhiều người ăn xin ở khắp mọi nơi từ vùng núi đến thành thị cho tới những ngôi đền thiêng thanh tịnh. 

Tôi có hỏi một số vị sư Việt Nam ở Ấn lâu năm, vì sao đất Phật – nơi sinh ra Đức Thế Tôn, nơi bắt đầu cho đạo Phật và nhiều tôn giáo chính của thế giới mà lại nghèo đói và phân biệt giai cấp giàu nghèo đến thế, thì hầu như ai cũng mỉm cười và nói ngắn gọn: vì họ không nghe lời giáo chủ của họ dạy… họ làm khác đi và họ không tự do. 

Bạn biết không Ấn Độ có khí hậu khắc nghiệt vào đông và siêu nóng vào hè. Người dân nơi đây sáng dậy trễ hơn người Việt, họ “uống chai” hay còn gọi là trà sữa và tập yoga, chiều tắm sông Hằng, tối thì cúng bái thần linh, cuộc sống đa phần theo thiểu dục tri túc và bạn sẽ bắt gặp điều này tương tự ở Nepal, Butan, hay Tây Tạng… 

Vậy bạn thấy có thong dong – an yên và tự tại hơn người Việt Nam quần quật cho cả năm, hối hả, bận rộn và tranh nhau vì chiếc ghế ngồi công sở rồi tối về lại vật vờ, mệt mỏi trong đống suy nghĩ của ngày mai. 

Bạn có thấy dù sướng hay khổ, dù vui hay buồn, dù giàu hay nghèo chúng ta đều có sự kết thúc như nhau hay không? Tôi có nhớ tôi đến Kushinagar nơi đức Phật nhập niết bàn, tôi đã khóc rất nhiều, rất nhiều và thoáng chốc nhận ra sự sinh diệt của cuộc đời này. Tôi thấy vô thường hiện hữu và tôi mới cảm thấy hạnh phúc trong khoảnh khắc của hiện tại. Cuộc đời vỏn vẹn chỉ vài bước chân là ta lại về với lòng đất mẹ, trải nghiệm bao nhiêu thăng trầm rồi cũng mỉm cười khi nó qua đi. Nhìn đi, ngoảnh lại thì cuộc đời luôn cho ta những lựa chọn tốt nhất và đúng nhất, dù bạn có chọn đúng hay chọn sai thì nó vốn dĩ rất đúng cho sự trải nghiệm của kiếp người. 

Người Ấn á, họ rất thảnh thơi và yên ả trải chiếu và chờ chết bên sông Hằng, họ đốt xác và trở về với lẻ tự nhiên… sự kết thúc đó như một đứa trẻ tắm sông, và nguồn nước ấy đưa linh hồn thoát kiếp trần mộng mị và trở về nơi bắt đầu của thượng nguồn linh hồn. Chứng kiến những điều đó, bạn mới thấy rõ đời người nó nhẹ nhàng như một cái chớp mắt, được đó rồi mất đó. Vô thường luôn hiện hữu trong từng khoảnh khắc của cuộc sống, ngay cả nỗi buồn cũng chết đi và nhường chỗ cho buổi sớm mai đầy tia nắng!!!

Trước cái chết – họ hay tôi hay chúng ta sống như thế nào vậy. Có hạnh phúc không? 

Tôi có ghé qua Nepal – nơi đức Phật đản sanh, người dân nơi đây lại  không quá khó khăn như ở Ấn, họ cũng có lối sống thiểu dục tri túc, nhưng cuộc sống lại giản đơn hơn, tôi thấy người dân ở đây hiền hoà như những đạo sư Mật Thừa mà tôi gặp, gương mặt luôn từ bi  và ấm áp trong ánh mắt. Họ luôn trì tụng chú, mang lại lợi lạc không chỉ cho họ mà còn cho những ai xung quanh. Tôi cảm nhận điều này rõ nét nhất là ở bồ đề đạo tràng, tuyệt đẹp làm sao ấy, nhưng Nepal có khổ không? Ở đâu có khổ có sướng, quốc gia nào có sướng có khổ nhỉ?! Uhm sướng hay khổ đều nằm trong cái tưởng của con người, nó vốn dĩ là cảm xúc chứ mọi thứ khi sinh ra – vận hạnh – kết thúc đều đã có sự sắp xếp đúng trật tự rồi. Không có gì dư hay thiếu, nó đã cân bằng chỉ là do tâm của chúng ta đồng hoá với cảm xúc sướng khổ mà thôi đúng không? 

Dù sinh ra ở đất Phật hay đầu thai ở Việt Nam, hay một quốc gia nào đó, chúng ta cũng phải mỗi ngày lao động và cống hiến. Nhưng phải hiểu rõ về nhân vật mà mình chọn ở kiếp sống này, trải nghiệm cuộc sống là cách biết ơn sâu sắc nhất đối với đấng sáng tạo vĩ đại mà đúng không? 

Hãy để điều tích cực luôn chảy trong tim bạn, nụ cười và giọt nước mắt là sự thấu cảm với đời, giữa trời và người luôn hiện hữu tình yêu thương vô điều kiện. Cho đi, lạc quan và xem cuộc sống như là một lớp học tuyệt vời – thi đậu sẽ lên lớp. 

Nếu cuộc đời chỉ có một mặt sướng hay khổ thì mất đi tính giáo dục cho sự Giác Ngộ. Người giác ngộ thực sự khi vui trọn vẹn vui, khi buồn trọn vẹn buồn nên dù sống trong nhị nguyên vẫn thấy nhất nguyên thì người đó đã Niết Bàn tại thế rồi!!!

– Quang Chau –

BẠN ĐÃ XEM CHƯA?

Đường Xưa Mây Trắng

Tải xuống Tải xuống ỦNG HỘ KÊNH ĐỂ QUANG CÓ CƠ HỘI GIEO DUYÊN PHẬT PHÁP Thêm vào giỏ hàng

logo youtube