Scroll Top
CUỘC THÍ NGHIỆM VỀ “SINH TRỤ HOẠI DIỆT”
Page/Post Excerpt

 – Cuối thế kỷ 20, các nhà khoa học Mỹ đã làm cuộc thí nghiệm xây 1 khu chuồng lý tưởng cho chuột, từ 4 cặp đôi ban đầu, chúng sinh sôi lên 2.200 con rồi sau đó sự diệt vong bắt đầu.

 – Vào năm 1970, nhà nghiên cứu hành vi Mỹ John B Calhoun muốn tìm câu trả lời cho: Chuyện gì xảy ra với xã hội nếu mọi mong muốn, nhu cầu của con người đều được thỏa mãn và đáp ứng?

 – Ông đã thiết lập 1 khu thí nghiệm đáp ứng đầy đủ nhu cầu ăn uống, giải trí cho lũ chuột, và ông theo dõi hành vi, sự phát triển của lũ chuột trong suốt thời gian thí nghiệm.

 – Ban đầu ông cho 4 cặp chuột vào “thành phố lý tưởng” này, đây như là thiên đường của chúng vì nó đầy đủ mọi điều kiện, chúng chỉ cần ăn, uống, vui chơi, ngủ nghỉ, và môi trường này cũng đảm bảo nhiệt độ lý tưởng và không khí sạch sẽ để lũ chuột luôn khỏe mạnh và không bị nhiễm bệnh.

SINH

 – Thí nghiệm bắt đầu, vì đã đầy đủ điều kiện ăn uống cơ bản, nên chúng không cần phải tìm kiếm thức ăn, hay lo sợ kẻ thù chi cả, chúng chỉ cần tìm con ghép đôi để sinh sản. Cứ khoảng 55 ngày, số lượng chuột được tăng gấp đôi.

TRỤ

 – Khi đàn chuột chạm mốc 620 con, sự tăng trưởng có xu hướng chậm lại. số lượng cá thể tăng gấp đôi sau 145 ngày. Xã hội chuột bắt đầu có vấn đề. Chúng chia phe và những con không “tìm được vai trò nào trong xã hội” sẽ bị các phe cô lập, chúng được xem như “kẻ dư thừa” không có nơi nào chứa chấp, chúng bị bơ vơ.

 – Những con đực bị cô lập, thất bại này đã “rút lui” về thể chất lẫn tâm lý. Chúng dần ít hoạt động và tụ tập thành nhóm riêng. Từ lúc này, chúng không còn chủ động tương tác với đồng loại của mình.

 – Những con đực rút lui sau các cuộc tấn công, chúng không phản ứng, nằm bất động. Sau đó chúng sẽ thay đổi và hành xữ, tấn công đồng loại theo cách tương tự trước đó. Những con chuột bạn tình cũng sẽ tránh xa và hạn chế giao phối vs những con đực hung hăng này.

HOẠI

 – Còn những con chuột ở phe thành công, cũng trở nên hung hăng, hăng chiến, chúng sẵn sàng tấn công đồng loại mà không có động cơ, múc đích gì, thường xuyên “cưỡng bức” lẫn con đực và con cái. Và sau những cuộc chiến bạo lực này, chúng sẽ hạ màng bằng cách ăn thịt đồng loại.

 – Và tình trạng của các con cái cũng thay đổi, khi mà nhu cầu ăn uống, sinh tồn được đáp ứng, con mẹ không cần phải kiếm ăn hay bảo vệ con của mình, thậm chí chúng sinh xong và bỏ mặc con mình, để con của chúng tự sinh tự diệt. Sau đó chuột mẹ càng trở nên hung hăng vs những kẻ xâm nhập tổ của mình, sự hung hăng này tới mức chúng thường xuyên giết chết chuột con, lúc này tỷ lệ tử vong là 90%.

DIỆT

 – Và thế là “Thành phố lý thưởng” đã dần sụp đổ. Trong giai đoạn thứ 2, những con non sống sót sau các cuộc tấn công từ mẹ chúng hay những kẻ to lớn hơn khác, các con non sẽ lớn lên với những hành vi bất thường. Kết quả là chúng bắt đầu trở nên “khác thường” so với “giống loài chuột của chúng”, chúng hành xữ khác, chúng không quan tâm tới giao phối, chỉ ăn và chải chuốt cơ thể mình.

 – Số lượng cá thể đỉnh điểm 2.200 ~3000, sau đó xã hội này bắt đầu sụt giảm số lượng và đi xuống. Quá nhiều con không quan tâm tới sinh sản và chọn những nơi riêng tư vắng vẻ để ở (trên chuồng), trong khi bên dưới chuồng là các nhóm chuột bạo lực, hung hăng, chia phe thường xuyên tấn công nhau.

 – Và thế là không bao lâu, số lượng chuột tử vong thì liên tục tăng, số lượng sinh sản thì đứng yên dẫn tới xã hội chuột bị diệt vong. Trong thời kỳ này, thức ăn các điều kiện vẫn dồi dào vẫn được đáp ứng đầy đủ.

 – Sau cuộc thí nghiệm này, Calhoun kết luận rằng thí nghiệm trên cũng có thể đúng với con người và cảnh báo về một ngày mà mọi nhu cầu đều được đáp ứng. Thời điểm đó, thí nghiệm và kết luận của ông khá nổi tiếng, cộng hưởng với cảm nhận của mọi người rằng tình trạng đông đúc quá mức ở khu vực thành thị dẫn đến “suy thoái đạo đức”. 

 – Nhưng trong thời gian gần đây, người ta đã đặt câu hỏi rằng liệu thí nghiệm này thực sự có thể áp dụng đơn giản như vậy với con người hay không.

 – Sự kết thúc của thành phố chuột lý tưởng có thể không phải do mật độ, mà do sự tương tác xã hội quá mức, theo nhà sử học y tế Edmund Ramsden. “Không phải toàn bộ số chuột của Calhoun đều nổi điên. Những con “tách biệt”, “có thể kiểm soát hành vi, không gian” vẫn sống tương đối bình thường tới khi già và chết”, ông nhận định.

Tóm lại

 – Đọc qua cuộc thí nghiệm này, mình lại thấy giống thời Atlantis khi mà hưng vượng công nghệ đủ đầy, quá buồn chán họ tự tạo ra các kiểu lai tạo giống loài và tạo ra các đấu trường cho những giống loài lai tạo đó chiến đấu để họ giải trí hay về câu chuyện thần thoại hy lạp, các vị thần quá quyền năng và đủ đầy mọi thứ, cuộc sống quá đổi bình yên thì tới lúc họ tự tạo ra các drama, gây chuyện thách thức chiến đấu nhau, hay là những hành vi suy đồi về đạo đức,….

 – Và Maya là 1 cái kết rất đẹp cho 1 nền văn minh, khi phát triển tới ngưỡng đỉnh cao không thể phát triển hơn được nữa, họ không tha hóa, mà họ đã lựa chọn “CHUYỂN ĐỔI” và họ đã rời khỏi hành tinh này. (Nhưng có 1 số còn lại lựa chọn ở lại đây nên sau này mới có hậu duệ Maya như bây giờ, và hậu duệ Maya rất rõ về lịch sử tổ tiên của họ).

SINH – TRỤ – HOẠI – DIỆT là quy luật bất biến của nơi này. Nhìn chung thì khi mà bất kỳ giống loài nào phát triển tới 1 mức độ “khổng thể nào phát triển hơn” được nữa, thì khi đó sẽ có lựa chọn:

1 là CHUYỂN ĐỔI sang cái MỚI
2 là giữ nguyên những thành tựu đó của mình và chờ ngày đi xuống rồi lụi tàn.
Vòng xoay “Sinh->Diệt” này sẽ là bất tận, đi từ những điều nhỏ nhất cho tới những cái to lớn nhất trong cuộc sống.

#ngoinhaquangchau

BẠN ĐÃ XEM CHƯA?

Đường Xưa Mây Trắng

Tải xuống Tải xuống ỦNG HỘ KÊNH ĐỂ QUANG CÓ CƠ HỘI GIEO DUYÊN PHẬT PHÁP Thêm vào giỏ hàng

logo youtube